Quỷ thiên kiều bá mị (18)

Thì ra tờ giấy này là một phần của hiệp ước quảng cáo, có phiên dịch tiếng Trung, đại khái là muốn mời Chu Trạch Khải đi tới ven hồ Zurich chụp một cái quảng cáo nhỏ về đồ uống có ga mới được đưa ra thị trường.

Thời gian là buổi sáng ngày mai, trang phục là quần bơi, đạo cụ cùng đồ dùng khác đều được nhà tài trợ cung cấp.

Diệp Tu lập tức hiểu dụng ý của hắn.

“Muốn xin nghỉ sao?” Diệp Tu tính tính thời gian, khoảng cách đến trận đầu thi đấu chính thức còn năm ngày, trong đó khả năng sẽ phải chuẩn bị khai mạc cùng thi đấu hữu nghị, bất quá cũng không phải mỗi việc đều yêu cầu đến Tiểu Chu.

“Cậu xem, lượng huấn luyện không thành vấn đề, chỉ là hai cái phương án chiến thuật, cậu còn phải cùng Tôn Tường Đường Hạo luyện tập phối hợp một chút. Được rồi, anh cho phép đi nửa ngày, ngày mai cậu đi đi.”

Diệp Tu đem giấy hiệp ước đưa lại cho Chu Trạch Khải, còn vỗ vỗ vai hắn, cười trêu chọc nói:

“Nếu như anh không cho cậu đi, có thể hay không một giây đã bị quân đoàn fan của cậu tiêu diệt?”

Nhìn trên vai chính mình có một bàn tay trắng nõn xinh đẹp, Chu Trạch Khải tựa như nhìn thấy thứ gì đó thần thánh, lập tức thụ sủng nhược kinh.

Vốn dĩ cùng Diệp Tu hai người ở một chỗ, cũng đã làm hắn khẩn trương đến bốc khói, hiện tại cư nhiên lại còn tứ chi tiếp xúc, nội tâm của hắn mênh mông đến không còn là chính mình, thiếu chút nữa liền không nín được tin tức tố.

Đáng tiếc, một phen kịch liệt trong nội tâm này của hắn, ở trong mắt Diệp Tu lại là có chút không phối hợp.

Hắn cả kinh nói: “Không phải chứ, cậu thật sự tính lấy fan tới giết anh à??”

“……!” Chu Trạch Khải vội vàng kinh hoảng mà lắc đầu.

“Thế nào còn không cầm lại đi?” Diệp Tu quơ quơ hiệp ước còn ở trong tay.

Chu Trạch Khải ngẩn người, ngơ ngác mà tiếp nhận hiệp ước, lại không cất đi, mà không chớp mắt chỉ vào một hàng chữ nhỏ phía dưới hiệp ước, thấp giọng nói:

“…… Nơi này.”

Diệp Tu cong lưng sát vào hắn, theo ngón tay nhìn lại. Kia hành chữ nhỏ viết chính là: Xin hãy dẫn theo lĩnh đội cùng tới.

“……” Diệp Tu hết chỗ nói rồi.

Trước tiên không chửi vội cái yêu cầu chụp quảng cáo còn phải dẫn theo lĩnh đội cùng tới này không hề logic, chỉ cần nhìn vào phông chữ của câu này, liền biết rõ ràng là nó muốn chính mình đi ! Còn có nét bút viết ngay ngắn như muốn bắt chước chữ in, muốn hay không lộ liễu như vậy! Nghĩ hắn mù sao?

Lại nhìn Chu Trạch Khải lúc này, tuy rằng mặt đỏ bừng, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.

Đứa nhỏ ngốc này, chẳng lẽ thật sự cho rằng loại phương pháp vụng về này có thể lừa đem hắn đi được sao…

Hoá ra hắn đặc biệt cầm tờ hiệp ước này tới tìm hắn, không phải vì xin nghỉ, mà là tới mời hắn đi cùng?

“Anh nói này Tiểu Chu, cái này, có chút…”

Ùng ục. Chu Trạch Khải khẩn trương mà nuốt một chút, ngồi nghiêm chỉnh, ngửa đầu nhìn Diệp Tu, trong mắt toát ra vẻ chờ đợi mãnh liệt.

Diệp Tu đem lời nói đến bên miệng nuốt trở vào.

“Ai, đi đi, coi như tiền bối vì cậu mà trông nom chút, cậu ở chỗ này trời xa đất lạ, sẽ luống cuống cũng là chuyện không thể tránh được.”

“Vâng!” Tức thì, Chu Trạch Khải như trút được gánh nặng, tươi cười, toàn bộ căn phòng phảng phất đều sáng lạn hẳn lên.

“Ha, chẳng lẽ cậu chỉ mới có ba tuổi sao!” Diệp Tu cũng cười, cốc đầu hắn, dùng sức quơ quơ.

Ây, hắn liền không vạch trần tên đầu đất này.

Mà hắn không biết chính là, Chu Trạch Khải bên người đang cười thỏa mãn cũng đồng dạng tâm lý.

Trông nom? Sẽ luống cuống? Chu Trạch Khải sao?… Nếu như bị đám người tài xế, trợ lý, người đại diện, phiên dịch, đạo diễn đó nghe được, còn không biết sẽ cười thành cái dạng quỷ gì.

Diệp Tu đề nghị vừa ăn vừa xem video thi đấu của các đội quốc gia khác, cùng nhau bàn luận, Chu Trạch Khải đương nhiên không có ý kiến gì. Vì thế thời gian kế tiếp, bọn họ hai người liền ngồi ở trước cái bàn nhỏ hẹp, xem đến vui vẻ vô cùng.

“Ai uây cái người này không tồi, động tác quá hoàn mỹ!”

“Sặc, người này chơi không tốt lắm, nếu chỗ này đổi thành là Tiểu Chu cậu, cậu sẽ ứng đối như thế nào?… Này, cậu đừng ngây ngô cười nữa, nghiêm túc đi.”

“Ăn cơm, xem màn hình, đừng nhìn anh.”

Đoạn thời gian này cùng tiền bối ở một chỗ thật tốt đẹp, cả người Chu Trạch Khải đều phiêu phiêu, mà nghĩ đến ngày hôm sau còn có thể độc chiếm tiền bối nửa ngày, trên mặt hạnh phúc muốn giấu đi cũng không được… Đến nỗi video có cái gì, cơm chiều ăn cái gì, hắn một chút ấn tượng cũng không có.

Diệp Tu cũng cảm thấy Tiểu Chu như vậy không tồi, ngoan ngoãn, ở chung khá tốt. Vì thế hắn cũng liền làm bộ như không phát hiện thấy, vật đang nhô lên suốt quá trình bên dưới quần Tiểu Chu kia.

Người trẻ tuổi, có sức sống là chuyện tốt mà!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s